Thứ Hai, 20 tháng 4, 2009

Xuất bản SGK: Lợi nhuận khổng lồ, sao vẫn tăng giá?

TT (10-5-2008)- Bộ GD-ĐT khẳng định vấn đề tăng hay không tăng giá sách giáo khoa sẽ được quyết định cuối tuần này. Nhưng thực tế sách giáo khoa mới với giá bán tăng gần 10% so với năm học trước đã có mặt tại các cửa hàng sách - thiết bị giáo dục.
Những thông tin về tăng giá sách chỉ vừa mới được Nhà xuất bản Giáo Dục (NXBGD) thông tin vào cuối tháng 4-2008, thời điểm mà việc in ấn đã đi được một quãng đường dài. Thậm chí, một số nhà in đã gần hoàn tất số lượng in của mình. Trong khi đó, theo tìm hiểu của chúng tôi, chủ trương tăng giá sách giáo khoa đã được NXBGD đưa ra ngay từ đầu năm. Cán bộ một nhà in cho biết ngay từ khi triển khai in, NXBGD đã yêu cầu in thẳng giá bán mới lên bìa sách. Và đến thời điểm này, nhà in của ông đã hoàn tất hơn 80% công việc in ấn, bàn giao sách giáo khoa.
Giá in thành phẩm chỉ tăng 5%?
Giá thành kế hoạch cao hơn chi phí thực tế
Năm 2007, Tổng thanh tra Chính phủ đã từng kết luận chi phí đưa vào giá sách giáo khoa của NXBGD từ năm 2002-2006 cao hơn chi phí thực tế hàng trăm tỉ đồng. Căn cứ số liệu báo cáo của NXBGD về một số nội dung chi phí bao gồm khấu hao tài sản cố định, chi phí hoạt động tài chính, nhuận bút, phim ruột và phim bìa từ năm 2002-2005 cho thấy: các chi phí này có giá thành kế hoạch cao hơn chi phí thực tế 25,478 tỉ đồng/năm, bằng 3,2% doanh thu.
Một vấn đề khác liên quan trực tiếp đến sách giáo khoa là giấy và công in. Trên thực tế giá giấy trong thời gian qua có tăng, song tình hình có "nguy cấp" đến mức phải tăng giá sách giáo khoa trong thời điểm hiện nay?
Tìm hiểu qui trình xuất bản sách giáo khoa, chúng tôi được biết hằng năm sau hội nghị tổng kết năm học, NXBGD đều có ký một hợp đồng giao ước với Tổng công ty Giấy VN về việc đảm bảo nguồn cung ứng giấy và giá cả cho việc in ấn sách giáo khoa.
Về phía các nhà in, sau khi trúng thầu in một gói thầu nào đó sẽ phải tự liên hệ với công ty giấy để tìm nguồn cung ứng giấy cho mình. Cán bộ phụ trách sản xuất thị trường một nhà in có in sách giáo khoa cho hay do giá giấy tăng nên giá thành sản phẩm của nhà in này tăng khoảng 5%. Nghe tỉ lệ này, chúng tôi hỏi ông về tỉ lệ 10% mà NXBGD đề nghị tăng giá sách giáo khoa vì lý do giá giấy, ông chỉ cười mà không nhận xét gì.
Sau khi thuyết phục một số nhà in cho phép tiếp cận với bảng giá in ấn sách giáo khoa bất thành, chúng tôi đành phải vào vai khách hàng đến một nhà in đang in sách giáo khoa cho NXBGD để đặt vấn đề in sách. Yêu cầu đặt ra là in một cuốn sách với tất cả các thông số giống hệt cuốn Lịch sử lớp 9. Để đảm bảo khách quan, chúng tôi đưa ra số lượng in ít hơn số lượng in thật của cuốn sách này 20.000 bản (số lượng in càng nhiều, giá thành càng giảm). Sau nhiều ngày tính toán, công ty này đưa ra cho chúng tôi giá thành 7.725 đồng/cuốn.
Trong khi đó, giá bán của cuốn Lịch sử lớp 9 năm 2008 do NXBGD phát hành là 9.400 đồng/cuốn. Dĩ nhiên, với một khách hàng riêng lẻ và xa lạ như chúng tôi, chắc chắn sẽ không có được giá in ưu đãi từ phía nhà in như đối với NXBGD. Tuy nhiên, với giá 7.725 đồng/cuốn và giá bán là 9.400 đồng/cuốn, chúng tôi vẫn còn 1.675 đồng/cuốn để thanh toán các chi phí khác và dành cho chiết khấu. Nếu mang con số này nhân với hàng trăm ngàn bản chỉ cho mỗi đầu sách trên, số tiền sẽ không nhỏ. Trong khi số lượng sách giáo khoa mà NXBGD phát hành trong năm học 2008-2009 lên đến 90 triệu bản!
Đã từng lời cả chục tỉ đồng/năm
Trước thông tin về thị trường sách giáo khoa tăng giá, Thứ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận phát biểu: "Tôi không biết việc này. Bán sách theo giá mới vào thời điểm này là do thị trường, không phải chủ trương như vậy". Cũng theo Thứ trưởng Luận, vào thời điểm này hầu như ngày nào lãnh đạo Bộ GD-ĐT cũng phải họp cập nhật thông tin để báo cáo Chính phủ xung quanh vấn đề giá sách giáo khoa.
Thế nhưng trong khi Bộ GD-ĐT và các cơ quan liên quan vẫn đang bàn, thì thực tế sách giáo khoa đã đến tay người mua theo giá mới.
Liên quan đến vấn đề lợi nhuận, chúng tôi tìm lại những con số biết nói từ chính NXBGD. Từ năm 2002 đến ngày 30-6-2006, NXBGD đã phát hành một số lượng sách khổng lồ: 891 triệu bản. Trong đó, sách giáo dục hơn 821 triệu bản. Nhờ số lượng khổng lồ và có lẽ nhờ cả vào tính chất phát hành, NXBGD đạt doanh thu bình quân 800-900 tỉ đồng/năm, lợi nhuận trước thuế có năm đạt tới 93,8 tỉ đồng.
Một điểm mấu chốt mà NXBGD cố tình lờ đi là chính NXB này thừa nhận giá bán sách giáo khoa được xây dựng trên cơ sở giá thành kế hoạch và lợi nhuận định mức theo phương án ổn định giá bán từ năm 2002-2010. NXBGD giải thích giá bán sách được xây dựng ổn định trong mười năm, nghĩa là giá bán sách đã bao gồm cả các chi phí phát sinh, sẽ tăng trong những năm tiếp theo như giá giấy tăng, các chi phí về tiền lương, tiền điện, xăng dầu cũng tăng 5-8%/năm.
Thêm vào đó, NXBGD còn dự báo trong giai đoạn 2007-2012, số lượng sách giáo khoa phát hành sẽ giảm khoảng 40% làm giá thành đơn vị sản phẩm tăng... Do vậy, khi xây dựng giá, NXBGD tính đến các yếu tố đó nhằm đảm bảo giữ giá ổn định trong giai đoạn dài!
Thế nhưng, mới ở nửa đầu năm 2008, khi tình hình giá giấy biến động, có nguy cơ ảnh hưởng đến lợi nhuận của mình, NXBGD đã ngay lập tức đòi tăng giá bán sách giáo khoa!
Do độc quyền phát hành?
Ngày 8-5, trong vai đại diện một công ty phát hành, chúng tôi đến Chi nhánh NXBGD tại TP.HCM để xin được đăng ký phát hành sách giáo khoa. Vào đến phòng phát hành, chưa kịp trình bày nhiều, một nhân viên ở đây đã chỉ chúng tôi đến Công ty CP Sách và thiết bị trường học TP.HCM.
Trao đổi với chúng tôi, giám đốc một công ty phát hành đề nghị không nêu tên nói ông phát sợ khi phải đăng ký mua sách giáo khoa, mỗi lần mua sách cứ như đi năn nỉ. Nguyên nhân của tình trạng này xuất phát từ cơ chế phát hành "đặc biệt", đó là chỉ có các công ty sách và thiết bị trường học mới được nhận hàng từ NXBGD. Thông qua các công ty này, phụ huynh, học sinh phải gánh thêm một chi phí vô lý là chiết khấu giá thành. Năm 2007, mức chiết khấu bình quân trên cả nước là 24% giá bìa. Chưa biết trong năm 2008, mức chiết khấu này có giảm hay không. Tuy nhiên, khi bán lại cho các đơn vị phát hành khác, tỉ lệ chiết khấu này còn rất thấp.
Ngày 9-5, đến cửa hàng của Công ty CP Sách và thiết bị trường học TP.HCM, chúng tôi nhìn thấy một thông báo được đóng dấu đỏ về việc giảm chiết khấu cho các đại lý cấp 2. Theo đó, mức chiết khấu sách giáo khoa cho các đại lý cấp 2 trên toàn miền Nam chỉ còn 11%. Chúng tôi thử hỏi mua sách trực tiếp về bán tại nhà sách, một nhân viên của công ty khẳng định chiết khấu cũng chỉ 11%. Như vậy, chỉ việc nhận và phân phối lại sách, các công ty sách và thiết bị trường học cũng đã có một món lợi kếch sù với không dưới 10% giá bìa. Theo báo cáo của Vụ Pháp chế Bộ GD-ĐT và NXBGD, tỉ lệ chiết khấu giá thành sách giáo khoa cao hơn so với mặt bằng chung của cả khu vực đến 4%!
HÙNG THUẬT

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2009

Hiệu trưởng Trường ĐHDL Hồng Bàng: “Tôi xin nhận hết sai sót”


TT - "Tôi xin lỗi xã hội vì những sai sót bất ngờ mà không thể nào biết hết được. Con ngựa bốn chân đi còn vấp, huống hồ tôi gánh vác một cái trường to lớn thế này làm sao mà không vấp" - ông Nguyễn Mạnh Hùng, hiệu trưởng Trường ĐHDL Hồng Bàng đã giãi bày như vậy trong cuộc trao đổi với phóng viên báo Tuổi Trẻ.
--------------------------------------

Ông Nguyễn Mạnh Hùng nói:
- Về vấn đề học phí, khóa năm 2008 tương đối ổn định, còn các khóa tuyển từ 2007 về trước như khóa 2004, 2005 học phí thấp quá, từ 2,9-3,5 triệu đồng/học kỳ. Văn phòng của tôi và ban tuyển sinh đề xuất tăng thêm 500.000 đồng. Lúc đó tôi bận bịu nhiều công việc, lo nơi này nơi kia, văn phòng thấy cũng chỉ là vấn đề bình thường nên chỉ trao đổi với nhau rồi thông báo.
Gấp quá nên nhiều em không chuẩn bị kịp tiền. Tôi cũng mới phát hiện điều đó. Vừa phát hiện thì ngay hôm sau nhiều sinh viên khoa mỹ thuật công nghiệp tập trung tại cơ sở số 3 Hoàng Việt để xin gặp tôi xin không tăng học phí. Tôi rất vô ý và rất sai lầm vì đã không được báo trước. Tôi tuyên bố ngay: không tăng học phí trong học kỳ II này.
“Tôi chưa bỏ túi đồng nào”
* Nhưng đây không phải lần đầu tiên, trong nhiều năm nay trường liên tục tăng học phí?
- Từ cái thấp nó tăng dần, có chút xíu, mỗi năm tăng thêm đôi ba trăm ngàn đồng. Hiện nay học phí của Trường ĐHDL Hồng Bàng so với các trường khác vẫn còn ở mức trung bình. Học phí gần 14 triệu đồng mà báo chí nói cao là học phí ngành kỹ thuật y học. 14 triệu không đủ để đào tạo, cơ sở vật chất, phòng thí nghiệm. Chỉ riêng ngành đó thôi, những ngành khác không tới.
* Trường xây dựng học phí trên cơ sở nào? Trong tổng học phí, trường dành bao nhiêu chi cho đào tạo, đầu tư cho sinh viên?
- Trong học phí, chúng tôi dành 60% trả thù lao cho giảng viên, cơ sở vật chất, trang thiết bị; 10% dành cho nghiên cứu khoa học, 10% dành cho hoạt động các câu lạc bộ, 10% để tái đầu tư. Tôi nói thật: hiệu trưởng Trường ĐHDL Hồng Bàng chưa bỏ túi đồng nào.
"Tôi xin lỗi xã hội vì những sai sót bất ngờ mà không thể nào biết hết được. Con ngựa bốn chân đi còn vấp, huống hồ tôi gánh vác một cái trường to lớn thế này làm sao mà không vấp"
Ông Nguyễn Mạnh Hùng, hiệu trưởng Trường ĐHDL Hồng Bàng* Trong 60% dành cho giảng viên, cơ sở vật chất, trang thiết bị, phần nào là lớn nhất?
- Tỉ lệ dành cho việc thuê cơ sở vật chất là lớn nhất. Tiếp đó là kinh phí dành cho phong trào nghiên cứu, bồi dưỡng về khoa học và phong trào câu lạc bộ, tham gia các giải bóng đá. Trường ĐHDL Hồng Bàng từng đại diện Bộ GD-ĐT tham dự Giải bóng đá sinh viên Đông Nam Á, chi phí rất lớn. Chúng tôi cũng đưa đội bóng đá nữ sang Mỹ tập huấn, đưa sinh viên đi học thạc sĩ ở nước ngoài.
* Có phải vì thuê mướn quá nhiều, chi trả tiền thuê cơ sở vật chất quá lớn khiến học phí của trường đội lên liên tục như vậy không?
- Cơ sở vật chất tăng lên 4-5 lần trong thời gian qua, trước thuê 100 triệu bây giờ trả 700-800 triệu đồng. Do đó Hồng Bàng đầu tư ở quận 12 để hạn chế chi trả tiền thuê mặt bằng.
Thuê mướn trường lớp
* Hiện tại trường phải dành bao nhiêu chi phí cho việc đi thuê cơ sở?
- Chiếm khoảng 10% tổng chi của trường hoặc hơn. Trong nay mai dần dần sẽ giảm được 5% và đi đến dứt điểm việc thuê mướn.
Ông Nguyễn Mạnh Hùng (bìa phải) - hiệu trưởng Trường ĐHDL Hồng Bàng - đối thoại với sinh viên - Ảnh: GIA TIẾN
* Theo phản ảnh của sinh viên, tình trạng cơ sở vật chất, phòng ốc của trường xuống cấp trầm trọng?
- Trước hết, các em sinh viên nói đúng. Chúng tôi cố gắng tìm nơi khác để đi. Chẳng hạn cơ sở tại Ngô Quyền, Q.5 xuống cấp nhanh quá, cũ kỹ quá, không kịp cải tạo. Nhưng tìm mặt bằng bây giờ khó quá, nhiều trường mở ra, giành giật nhau. Tuy nhiên, chúng tôi quyết tâm bỏ cơ sở thuê tại đường Ngô Quyền, Q.5 trong năm nay.
* Tại địa chỉ 215 Điện Biên Phủ, Q.Bình Thạnh, trước kia ông nói sẽ xây dựng đô thị đại học hiện đại. Bây giờ đô thị đó đâu?
- Số tiền lớn quá, hai ba trăm tỉ đồng, chúng tôi xây không nổi. Thôi thì xây dựng thấp trước rồi sau này làm dần dần.
Hôm qua 2-4, sau khi Tuổi Trẻ đăng bài viết về Trường ĐHDL Hồng Bàng, ông Nguyễn Mạnh Hùng, hiệu trưởng nhà trường, đã liên lạc với Tuổi Trẻ để nhận trách nhiệm.
Trao đổi với chúng tôi về những thông tin trong bài, ông Nguyễn Mạnh Hùng nói: “Tôi xin nhận hết sai sót mà bài báo đã nêu. Tôi có trao đổi với các thầy cô trong trường và cảm thấy trường còn nhiều thiếu sót với sinh viên, phụ huynh. Tôi đứng ra cáo lỗi với toàn thể sinh viên, phụ huynh và sẽ cố gắng hết sức để xây dựng lại mọi thứ tại Trường ĐHDL Hồng Bàng”.* Hiện trường thuê bao nhiêu địa điểm?
- Tổng số cơ sở chính thức khoảng sáu, bảy. Những lớp hay cơ sở nho nhỏ không thành vấn đề. Có hai cơ sở là tài sản riêng, còn lại là thuê. Trong năm nay trường sẽ rút ít nhất ba địa điểm thuê, thậm chí là bốn.
Học - nghỉ tùy tiện
* Rất nhiều sinh viên phản ảnh họ bị cho nghỉ và cắt tiết rất nhiều trong quá trình học?
- Cái đó có. Bởi do việc sắp xếp lịch các môn học. Có thể học kỳ này các em học hai môn, học kỳ sau học lên bốn môn để đảm bảo số tín chỉ. Có một số trường hợp giảng viên không có mặt. Khi nào họ về thì mới bố trí học. Học đại học không có công thức. Phải nói là các thầy rất bận rộn ở nhiều trường. Một số thầy nói học kỳ 1 tôi nhận ở trường này, thôi để sang học kỳ II tôi dạy. Vì vậy, lịch học hiện nay hơi “thư giãn” một tí. Chúng tôi đang cho thúc lên, bố trí thêm người dạy.
* Việc bỏ một số môn học thì sao, thưa ông?
- Không có bỏ. Học sau, tạm hoãn thôi. Không học ở học kỳ này chuyển sang học kỳ khác. Tuy nhiên, có một thực tế là bây giờ kiếm giảng viên khó quá.
* Ông có biết nhiều trường hợp sinh viên đến lớp, chờ đợi giảng viên mỏi mòn nhưng vẫn không thấy và đến cuối buổi phải bỏ về?
- Cái đó là có. Có khi giảng viên cáo bệnh nhưng không báo cho sinh viên, cũng có khi kẹt xe, hoặc cũng có người vô kỷ luật. Trường đã từng phạt hoặc chấm dứt hợp đồng với vài trường hợp.
Thiếu trường lớp nhưng vẫn tăng tuyển sinh
* Có những lớp sinh viên không đủ chỗ ngồi?
- Bởi vì lớp (có số chỗ ngồi) hạn chế. Nhiều khi các em vô dư năm mười người thì không thể nào chen vô được. Do đó phải điều chỉnh lịch, tạo cái lớp chỗ khác. Lịch phải điều chỉnh nhưng điều chỉnh hơi chậm.
* Nếu lớp không đủ chỗ thì tại sao trường lại tăng quy mô tuyển sinh liên tục?
- Có những lớp quy mô hơi nhỏ một chút nhưng năm nay quy mô tuyển sinh tăng thêm 10% thì nó chật thêm một tí.
* Theo thống kê của chúng tôi, từ năm 2000 đến nay trường luôn tuyển sinh vượt chỉ tiêu được phép?
- Chúng tôi tăng 10-15% vì phải tuyển thêm để dự phòng do sinh viên cũng bỏ học nhiều. Mỗi năm sinh viên bỏ học 10%, hao hụt nữa thì vừa đủ.
* Như ông nói, trong ba tháng tới trường chuyển đến các cơ sở mới, không thuê mướn nữa. Như vậy liệu học phí có tăng nữa không khi chi phí thuê mướn giảm?
- Mặc dù không thuê nhưng học phí liên quan nhiều vấn đề khác. Lương bổng lên, chi phí nghiên cứu khoa học lên, tăng lên những câu lạc bộ cho các em chơi, tăng cường giao lưu. Giảm tiền thuê, dùng tiền này để trả lãi ngân hàng và nhiều chi phí khác.
Tuy nhiên trong ba tháng nữa, chậm lắm là sáu tháng ĐHDL Hồng Bàng sẽ có biến chuyển ít nhất 80% cả về cơ sở vật chất lẫn chương trình đào tạo.
* Vậy bây giờ ông đánh giá tình trạng của trường như thế nào?
- Hiện tại trường còn xộc xệch và nhiều sơ sót.
HÙNG THUẬT thực

Đại học dân lập Hồng Bàng: Ồ ạt tuyển sinh, bỏ lơ đào tạo

Thứ Năm, 02/04/2009, 08:24 (GMT+7)

TT - Khoảng chục năm trở lại đây, không một trường đại học nào bị ta thán nhiều như Trường đại học dân lập (ĐHDL) Hồng Bàng. Từ tuyển sinh, trường lớp, dạy học, học phí...

Liên tục trong năm, sáu năm, gần như năm nào trường cũng tăng học phí. Chẳng hạn năm 2005, sinh viên ngành điện - điện tử đóng học phí 2.980.000 đồng/năm thì đến năm học 2006-2007 đã tăng lên 4.480.000 đồng/năm, bước sang năm học 2008-2009 học phí lên thành 5.880.000 đồng/năm. Vừa bước sang học kỳ II năm học này, trường đột ngột tăng học phí lên 3.490.000 đồng/học kỳ. Trong khi đó các ngành còn lại của trường học phí năm học 2008-2009 so với 2007-2008 đều tăng thêm từ 1-1,5 triệu đồng.
Trong công bố mới nhất, học phí ngành thấp nhất của trường đã lên đến 6.980.000 đồng/năm và ngành cao nhất đạt mức gần 14.000.000 đồng/năm. Ông Nguyễn Mạnh Hùng, hiệu trưởng trường từ khi mới thành lập đến nay, lý giải: “Trường tăng học phí để tăng tiền lương cho giảng viên, đầu tư cơ sở vật chất, trang thiết bị và làm các công trình phúc lợi xã hội”.
Trường hiện nay có trên mười địa điểm học. Trong đó hầu hết là các địa điểm thuê mướn. Văn phòng các khoa, phòng công tác chính trị sinh viên, văn phòng Đoàn được đặt ở chín địa điểm khác nhau, nằm rải rác khắp các quận khá xa trung tâm TP.HCM. Lần theo một địa chỉ trên bảng hướng dẫn, chúng tôi tìm đến cơ sở số 89 Nguyễn Đình Chiểu (Q.Phú Nhuận). Đến nơi, chúng tôi ngỡ ngàng khi trước mắt là biển hiệu của Công ty CP Bao bì dược, đi sâu vào hẻm mới thấy bảng tên Trường ĐHDL Hồng Bàng.

Trường không ra trường, dạy chưa ra dạy

Tại Trường ĐHDL Hồng Bàng, hầu hết cơ sở chỉ có vẻ bề ngoài hoành tráng. Những cơ sở này được ngụy trang bằng một cổng chào thật cao. Chiều 23-3, chúng tôi đến cơ sở 512/22A Thống Nhất, Q.Gò Vấp, TP.HCM. Vào bên trong, ấn tượng đầu tiên đập vào mắt chúng tôi là những ô cửa kính cũ kỹ, vỡ nát. Dãy phòng học bẩn thỉu, loang lổ.
Trầm trọng hơn, hiện tượng giảm giờ, cắt tiết, bỏ môn học, đổi lịch thi hay nhồi nhét đã trở thành “chuyện thường ngày” đối với sinh viên. N.K.T., sinh viên năm 2 ngành quản trị kinh doanh quốc tế, bức xúc: “Năm đầu tiên, lớp chúng tôi bị nghỉ học rất nhiều. Kết thúc năm học thứ nhất, trường thông báo cho chúng tôi lịch nghỉ hè trong một tháng. Thế nhưng mãi gần hai tháng chúng tôi vẫn chưa được đi học lại”. Trước Tết Nguyên đán vừa qua, sinh viên lớp này cũng được nghỉ khỏe cả tháng trời. Đến ngày đi học đầu tiên, cả lớp phải ra về vì không có giảng viên. Tại buổi đối chất bất đắc dĩ với lãnh đạo nhà trường mới đây, khi sinh viên thẳng thắn đặt vấn đề về việc bị cắt xén giờ học quá nhiều, ông hiệu trưởng Nguyễn Mạnh Hùng lại... tỏ vẻ bất ngờ (!).
Ngay từ những năm 2001-2002, khi học phí các trường ngoài công lập còn ở mức khá thấp, Trường ĐHDL Hồng Bàng đã là trường “đỉnh” về học phí. Năm học 2002-2003, trường này tăng 182,5% học phí so với năm học trước đó. Tính riêng năm năm từ 2001-2005, trường tăng hơn 170% học phí, trở thành trường có học phí cao nhất, nhì VN trong thời điểm đó. Bạn N.L., sinh viên ngành đồ họa, cho biết: “Trong chương trình ngành đồ họa có học môn nghệ thuật chữ. Hỏi thăm bạn bè các trường khác đều có học nhưng tại Trường ĐHDL Hồng Bàng chúng tôi lại không được học môn này”. Bạn N.L. hỏi lãnh đạo nhà trường: “Vì sao chúng tôi bị cắt tiết, không được học đến tận bây giờ?”. TS Nguyễn Đức Minh, phó trưởng khoa mỹ thuật, giải thích: “Thời khóa biểu đã kín hết lấy đâu mà học”. Thế nhưng, chính ông lại nói: “Đây là môn khó nhất. Trong khoa mỹ thuật chưa có mấy người dạy được môn này. Do đó, mời giảng viên cho môn này rất khó và hình như là mời không được chứ không phải khoa không muốn cho các em học”(!).

Tuyển vô tư

Cách quản lý, tổ chức đào tạo tại Trường ĐHDL Hồng Bàng đã dẫn đến nhiều tình huống không giống ai. Ví dụ: chính ông hiệu trưởng ký tên xét tuyển hàng loạt thí sinh đạt 4-5 điểm trúng tuyển vào trường. Mới đây, một cán bộ hành chính của trường can thiệp để em chồng của mình được nâng điểm, đủ điều kiện tốt nghiệp.
Chuyện thí nghiệm, thực hành của sinh viên càng cám cảnh hơn. Một giảng viên lên tiếng: “Sinh viên không có chỗ thực hành. Thương các em, tôi đành phải đưa các em về cơ sở của tôi ở Biên Hòa, Đồng Nai để thực hành nặn tượng, làm gốm...”.
Tại cơ sở ở P.Thạnh Lộc (Q.12), nơi sinh viên khoa thể dục thể thao học, không thấy một sân bãi nào dành cho bóng đá, bóng chuyền, bơi lội... cả. Hỏi ra mới biết sinh viên chuyên ngành bóng chuyền thực hành ở làng trẻ em SOS (Q.Gò Vấp). Còn sinh viên ngành bơi lội tập tại Cung văn hóa Lao động (Q.1). Trong khi đó, sinh viên ngành điện, điện tử phải thực hành tại Trung tâm Bảo trợ dạy nghề và tạo việc làm cho người tàn tật (215 Võ Thị Sáu, Q.3). Đặc biệt, một ngành học khác liên quan đến tính mạng con người là ngành kỹ thuật y học và điều dưỡng đa khoa, nhưng trường vẫn cho sinh viên học nhờ tại Trung tâm Chỉnh hình và phục hồi chức năng TP.HCM.

“Đô thị đại học”!?
Từ khi được thành lập đến nay, hiệu trưởng Nguyễn Mạnh Hùng luôn đưa ra những “siêu” dự án để gieo vào sinh viên những hi vọng mơ hồ. Giai đoạn đầu những năm 2000, ông Nguyễn Mạnh Hùng luôn quảng cáo về một đô thị ĐH hiện đại tại địa chỉ 215 Điện Biên Phủ, Q.Bình Thạnh. Hồ sơ xây dựng cơ sở này cho biết tổng số vốn đầu tư khoảng 130 tỉ đồng và thời gian xây dựng là hai năm 2002-2003. Thế nhưng, hàng chục ngàn sinh viên vào trường rồi tốt nghiệp vẫn chẳng thấy bóng dáng đô thị ĐH đâu.
Vật chất, cách thức đào tạo là thế nhưng từ khi thành lập đến nay Trường ĐHDL Hồng Bàng liên tục tăng chỉ tiêu tuyển sinh. Thêm vào đó, so với chỉ tiêu tuyển sinh được Bộ GD-ĐT duyệt, trường này thường xuyên tuyển vượt. Ngay từ năm 2002 trường có 1.400 chỉ tiêu thì số lượng tuyển thực lên 1.549 sinh viên.
Năm 2003, chỉ tiêu tăng lên 1.500, số tuyển thực lên 1.653. Sang năm 2005 chỉ tiêu của trường là 1.700, số lượng tuyển vọt lên 1.932. Liên tục nhiều năm sau đó tình hình cứ thế tiếp diễn. Và đến năm 2008 trường được Bộ GD-ĐT “cho” 2.500 chỉ tiêu bậc ĐH, số lượng tuyển tiếp tục vượt lên 2.694 sinh viên. Đến nay, trường này đang có trên... 60 chuyên ngành đào tạo ĐH, CĐ.
Nhiều câu hỏi
Số lượng sinh viên liên tục tăng. Nhiều hệ đào tạo được thành lập. Ngành mới mở ra không ngừng. Thế nhưng trường không đầu tư nhiều cho giảng dạy, cơ sở vật chất.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, số tiền mà trường này thu được là không nhỏ. Nếu như năm 2001 tài sản của trường chỉ 13,5 tỉ đồng, đến năm 2005 tài sản của trường đã tăng gấp ba lần, lên hơn 41,5 tỉ đồng. Lợi nhuận sau khi cân đối thu chi của trường trong năm 2002 hơn 9 tỉ đồng. Trong tổng số tài sản này, nguồn thu từ học phí chiếm gần như tuyệt đối.
Cũng cần nói thêm trong hàng trăm trường ĐH, CĐ hiện nay, chưa có trường ĐH nào bị quá nhiều lời ta thán của sinh viên như Trường ĐHDL Hồng Bàng. Thế nhưng không thể hiểu vì sao mọi việc sau khi được đề cập đều bị rơi vào khoảng không. Và rồi Trường ĐHDL Hồng Bàng năm sau được tuyển sinh nhiều hơn, mở nhiều ngành đặc thù hơn năm trước và tạo ra nhiều việc đi ngược với quyền lợi của người học hơn.